Về Cần Thơ đừng quên ghé làng du lịch Mỹ Khánh

Về Cần Thơ, có thể nào không ghé chợ nổi Cái Răng hay Phong Điền. Chợ thì vẫn… nổi như thế, như trăm năm nay, như mọi ngày. Tấp nập, chật cứng ghe thuyền. Lao xao người mua, kẻ bán kỳ kèo, khiến cả một khúc sông như nổi sóng. Chỉ khi dừng chân ở làng du lịch Mỹ Khánh thì mới thấy cảnh sắc đã khác xưa nhiều lắm. Khách thập phương từ mọi miền quê; khách nước ngoài thì đủ quốc tịch, màu da. Không phải ngẫu nhiên người ta rủ nhau về đây quần tụ…
lang du lich my khanh
Quyết định đặt tour du lịch rồi lênh đênh sông nước một chặng đường dài, khi đặt chân vào cổng làng du lịch Mỹ Khánh, du khách lập tức cảm thấy dễ chịu ngay. Không khí trong lành, thoáng mát, những rặng cây nối tiếp, những ngôi nhà mộc mạc núp dưới những vòm lá xanh… Không biết trong kia còn những gì thú vị, bất ngờ đang chờ đón?
Bước vào làng du lịch, người ta thường tham quan khu vườn trước rồi kết thúc cuộc hành trình ở vườn ẩm thực. Con đường được quét dọn từng giờ, không một chút rác dẫn ta đi từ thú vị này đến thú vị khác. Trên 20 loại trái cây đặc sản của miền Tây, dăm con vật quý hiếm như: vạc, khỉ, vượn, gấu… qui tụ về đây.
Đi du lịch miền tây sẽ thấy trái cây thì Nam Bộ nơi nào cũng có. Nhưng ở đây, trái sai và căng tròn sức sống. Những quả đu đủ chín vàng, những chùm mít quấn lấy nhau, cam thì oằn nhánh, rung rinh trên đỉnh đầu, ai mà chẳng muốn đưa tay hái. Đó là cảnh của Mỹ Khánh sơ khai cho đến bây giờ. Nếu vẫn chỉ những cảnh trên, chắc chắn sẽ tạo sự nhàm chán cho du khách. Giờ đây Mỹ Khánh bổ sung vào khoảng đất rộng 7 ha một ngôi nhà cổ và làng nghề Nam Bộ. Nó trở thành cái mốc đánh dấu nửa thời gian trong chặng đường tham quan làng du lịch. Ngôi nhà này do một ông điền chủ ở Bình Thuỷ (nay là quận Bình Thuỷ – TP Cần Thơ) cất cho người vợ bé. Sau 98 năm tồn tại, ngôi nhà xuống cấp trầm trọng. Con gái ông chủ nhà bán lại cho Công ty TNHH du lịch sinh thái Mỹ Khánh với giá 850 triệu. Vậy là, ngôi nhà được phục chế và chuyển dời về đây .
Ngôi nhà ẩn sau hàng trầu cau xanh mượt và những chậu kiểng. Vuông sân trải đầy thứ nắng miền Tây ấm áp. Bước qua ngạch cửa là lọt vào không gian cổ xưa. Những hoành phi, câu đối mang tính giáo dục con cháu, những tác phẩm điêu khắc hình loan phụng trên gỗ công phu và sắc sảo chạy dọc theo cột sà. Ngôi nhà chia thành 3 phần mà trọng tâm là chiếc bàn dài. Phía bên trái là dãy tủ đựng chén, đĩa men từ thế kỉ XIX, XX và tủ dùng làm gương soi. Phía bên trái là đi văng. Hai bên đối xứng nhau bởi hai chiếc bàn tròn. Bàn bên trái dùng để tiếp khách, phía còn lại để gia đình quây quần bên mâm cơm. Mọi đồ đạc trong nhà đều bằng gỗ cây nhong, gỗ lim tuổi 100 năm. Theo thời gian, màu gỗ trở nên cũ kĩ nhưng càng tô thêm ánh bạc toả ra từ những lát ngọc trai được cẩn hình bông hoa thật tỉ mĩ và sắc nét.Bên trong làng du lịch còn làng nghề bánh tráng và nấu rượu truyền thống. Bếp củi đang rực cháy. Lúng túng trong vai người thợ tráng bánh, khách mới hiểu hết cái hơi nóng bốc lên từ lò, cái khoé tay và chuyên nghiệp của người thợ để chiếc bánh tròn, đều. Người ta có thể thưởng thức món bánh ướt cuốn thịt cá tai tượng chiên xù tại đây hoặc mua bánh đã phơi khô làm quà cho người thân. Các ông có thể mua rượu nếp. “Vị cay bốc lên đầu rồi tỏa làn hơi ấm xuống người. Không thể nhầm lẫn với rượu Tây được”. Một ông khách người Pháp vừa tả cảm giác của mình vừa nhấm nháp chút rượu còn lại. Còn người Việt xa xứ thì gọi là “nước mắt quê hương” bởi nó trong như nước mắt và vì nỗi nhớ quê cuộn trào trên khoé mắt khi có người biếu rượu quê hương.
Từ làng nghề, con đường phía trước đưa ta đến thế giới ẩm thực đậm chất Nam Bộ. Gia đình, bạn bè quây quần bên chiếc bàn tròn bằng tre trong những ngôi nhà sàn mái lá dọc trên những con mương nhỏ đục phù sa. Theo nhiều du khách nhận xét, món ăn được chế biến phong phú mà giá phải chăng như ốc hấp tiêu, tôm hấp dừa, cá tai tượng chiên xù… Khách nước ngoài thì cho là quá rẻ đối với họ. Một mâm cơm với lẩu cá điêu hồng, một đĩa dế chiên bơ và dăm chai bia Sài Gòn chỉ mất 160.000 đồng. Như vậy, người lao động vẫn có thể đến đây thưởng thức. Còn với sinh viên, học sinh, họ có thể chọn trái cây ướp lạnh hoặc góp vốn cho món lẩu. Đang ăn, thỉnh thoảng khách bỗng ngừng đũa: một tiếng đàn ngân lên, một câu vọng cổ buông dài. Giữa buổi trưa thanh tĩnh, nghe sao mà chín cả lòng người! Nếu kế hoạch ban đầu là nghỉ trưa thì giờ tan biến. Dăm khách đang nghỉ nghe tiếng ca mà chồm dậy, ngoảnh mặt về phía tiếng đàn. Có người không nén nổi, cất tiếng đệm theo.
Chương trình ban đêm cũng không kém phần hấp dẫn: chài cá về đêm, du thuyền trên sông. Con thuyền có sức chứa hơn 100 người và một đội chèo thuyền (chèo tay hoặc đò máy) sẵn sàng cho khách thưởng thức một buổi tối thanh bình của miền sông nước: hai bên bờ sông vắng lặng, đèn trong nhà dân thắp sáng, những chiếc thuyền vội vã phía xa, chỉ tiếng đàn hát trên thuyền vang rộn một khúc sông. Nhưng những tháng hè, khúc sông yên bình bỗng náo động lạ thường bởi tiếng reo mừng của những người chài lưới. Theo ông Phạm Minh Sáng, Phó giám đốc Công ty TNHH du lịch sinh thái Mỹ Khánh, loại hình này rất được du khách từ TP Hồ Chí Minh ưa chuộng. Trước khi ra nghề, họ được nhân viên của công ty du lịch chỉ dẫn cách quăng lưới. Không gì thích thú cho bằng khi nghe tôm, cá, tép… vùng vẫy trong lưới. Rồi bên bếp than hồng, khách tự tay nướng và thưởng thức chúng một cách nóng hổi, thơm tho.
Màn đêm buông xuống, khách quay về trong căn nhà bằng chất liệu xi măng được sơn giả gỗ, du khách còn nghe tiếng nước uà vào mạn thuyền, chập chờn bóng áo bà ba của những cô nhân viên phục vụ như muốn nói lời tạm biệt khách đi du lịch Cần Thơ và hẹn gặp lại.